Nằm sâu trong một con hẻm nhỏ trong xóm lao động nghèo, chùa Lâm Quang (117/H, bến Bình Đông, phường 14, quận 8, TP. HCM) từ hàng chục năm nay đã trở thành một địa chỉ vàng nhân ái của những mảnh đời cơ cực. Đón nhận gần 50 cụ già neo đơn, không nơi nương tựa từ khắp chốn cùng quê, 16 ni cô chùa Lâm Quang thay đời báo hiếu các cụ.
Gần 50 cụ già là 50 mảnh đời, 50 số phận khác nhau. Người được các ni cô đưa về khi đang đói lả bên đường. Người được đưa về từ những bệnh viện, khi đang chắt nốt những hạt cơm thừa canh cặn của các bệnh nhân khác cầm hơi. Có cụ lại bị chính con đẻ của mình đuổi ra khỏi nhà, lang thang nay gầm cầu, mai xó chợ, không chỗ trú thân.
Bằng lòng nhân ái của mình, các ni cô chùa Lâm Quang đã dồn hết tâm sức không chỉ lo cho các cụ một nơi chắn mưa che nắng, mà hơn thế nữa, chăm lo cho các cụ những bữa cơm lành, canh ngọt, những giấc ngủ an lành. 16 ni sư, người lớn tuổi nhất mới 39 tuổi, người nhỏ nhất 12, đã thay phiên nhau đi xin từng cây rau, bán từng bó nhang lo tiền phụng dưỡng các cụ. Nếu chẳng may cụ nào vắn số, nhà chùa cũng lo hậu sự chu toàn. Nắm tro tàn của các cụ đặt tại chùa hàng ngày vẫn nghi ngút khói hương. Âu cũng là niềm hạnh phúc cuối đời mà cuộc đời dành cho họ.
Nhưng đó chỉ là những cụ già may mắn nhất!
Hàng ngày hàng giờ, chúng ta vẫn phải nghe đâu đó những câu chuyện đau lòng. Một người cha bị đám con bất hiếu “bó xác lại như một đòn bánh tét, nhét vào thùng xe taxi, gọi là…mai táng”; một người mẹ đã 84 tuổi bị đứa con gái bắt đi ăn xin để lấy tiền…xây nhà; một đứa cháu ngoại đánh bà đến ngất xỉu rồi đuổi bà liêu xiêu, run rẩy, bước thấp bước cao vỉa hè, xó chợ.
Cuộc sống hiện đại và nền kinh tế thị trường sòng phẳng đã sản sinh ra một bộ phận con cháu đi ngược luân thường đạo lý, ngược đãi ông bà cha mẹ. Một bộ phận những “con sâu” bất hiếu vô đạo đã làm xấu đi hình ảnh một đất nước từng sản sinh ra những câu ca “công cha nặng lắm ai ơi/ Nghĩa mẹ bằng trời, chín tháng cưu mang”.
Đáp số cho bài toán báo hiếu không chỉ nằm ở những giải pháp xã hội, những nhà dưỡng lão, những trung tâm nuôi dưỡng người già cô đơn. Nó nằm ở chính những tế bào đầu tiên của xã hội – mỗi gia đình, mỗi con người trong xã hội? Vậy phải làm gì để ngày càng ít đi những người già phải nương nhờ cửa Phật? Làm gì để những người cao tuổi có một mái ấm thực sự? Làm gì ngày càng nhiều người già được sống trong vòng tay yêu thương của con cháu?...